NHỚ

By lê nhật ánh

 

(nhớ ai ra ngẫn vào ngơ

Nhớ ai! ai nhớ! bây giờ nhớ ai?)

                       

Chiều nay anh ghé sang nhà

Một là thăm Mẹ hai là thăm Em

Sân nhà bóng nắng thân quen

Ngỡ bên song cửa có Em đứng chờ

Bên hiên vắng lặng như tờ

Mẹ già nhớ trẻ ngẫn ngơ nhai trầu

Em đi! nên có biết đâu?

Thu mùa ở lại nhuốm màu tương tư

Mây trời chở gió mùa thu

Cho ai câu hát "ví dầu nhớ thương"

Em đi! sầu biếc vấn vương

Cành hoa Sứ trắng con đường lặng thinh

 

Khuya nay anh đến một mình

Con đường Sứ trắng đóa Quỳnh chợt hương...

More...

MƯƠNG MÁN

By lê nhật ánh

 

Bởi thèm chút bạn bè

Người tìm về với núi

Nghêu ngao ôm đàn hát

Gọi mây trời qua đây

 

Nâng chén cạn nồng cay

Tạ ơn trời cao thấp

Mai về xa Mương mán

Còn chút hồn đậm phai...

More...

MƯA NGỌC LAN

By lê nhật ánh

 

Vườn chiều

Thổn thức mưa hoa

Ngọc lan xưa

Lệ ướt nhoà cánh thơ

Hồn ta

Lau cỏ xác xơ

Một ngày gió nổi

Trắng bờ mộng xanh

Ngọc lan!

Hương đến hền lành

Ta về hái mộng

Trên cành chiêm bao...

More...

TÌNH THƠ KHÔNG GỞI

By lê nhật ánh


 Khi anh viết cho em!
 Những ngày xưa bỗng hiện về
 Anh nâng niu từng vầng thơ nhỏ
 Xếp lại trong ngăn đời
 Như nhiều năm rồi
 Em vẫn thế!
 Cánh Ngọc lan
 Thơm tự buổi nào!
 Trước sông đời quá rộng
 Trang thơ anh không xếp nổi con đò
 Em không sang sông!
 Con đò xa bến
 Giấc mơ buồn
 Len giửa đời nhau

 Khi anh viết cho em!

 Vết thương rồi
 Da đã khép
 Có hồn đau nhói ngày đi
 Sao không ở ngày xưa
 Đôi khi anh tự hỏi!
 Để cùng em trốn học
 Ly cà phê đen
 Em bảo uống được cùng
 Đời như là quán mộng
 Không thể cùng em 
 Cạn chén rượu nồng

 Khi anh viết cho em!
 Có thể Sài gòn đang vui nhộn

 Có thể em
 Xuống phố một mình...
 

More...

NGÀY XƯA THIÊN LÝ

By lê nhật ánh


Ngày quen em!
Mẹ hay gọi em là Thiên lý
Anh đợi mùa Thiên lý trổ hoa

Ngày em xa!
Anh về trồng giàn hoa trước ngõ
Mẹ lặng buồn
Biết là mẹ nhớ thương

Mười năm qua!
Em không về thăm nơi vườn cũ
Hương lý ngọt lành
Mẹ lại ngóng trông

Mẹ hái hoa thơm
Và thường nhắc em khi mùa cưới
Em xa rồi!
Có biết mẹ ta thương...

More...

GỌI

By lê nhật ánh


Gọi ngày xưa những tơ vương
Gọi chiều lên để cuối đường áo bay
Gọi bàn tay nắm bàn tay
Gọi yêu thương với tháng ngày yêu thương
Gọi vào đêm một thoáng hương
Gọi hoa Quỳnh nở trong vườn xuân xưa
Gọi đồng xanh những nắng mưa
Gọi thương chim Quốc gọi mùa nước lên
Gọi tình thơ chút nợ duyên
Gọi trầu cau chút keo sơn ở đời
Anh gọi Em để sánh đôi
Gọi trăm năm những buồn vui gọi người...

More...

NẬU NGUỒN XUỐNG PHỐ

By lê nhật ánh


Em thả hoa xuống giếng
 Để thấy mình rõ hơn!
Tôi thả tôi xuống phố
 Để thấy đời rộn rang!
Ngửa nghiêng tìm lại tuổi tên
 Thèm lên tiếng hú
Cho quên ngựa người...

More...

KHI MÙA THU QUA

By lê nhật ánh

  
   THU XA
Chiều đi bỏ quên chiếc lá
Em về còn lại mình ta
Có hồn người khô như rạ
Mưa nguồn chớp bể về đâu?

   NHÀ QUÊ
Mất con gà
Hai nhà không qua lại
Con gái gả chồng
Cả xóm có trầu ăn!
 
   VỀ NGUỒN
Về quê ăn gà leo núi
Thương thương cây sắn sau đồi
Quê nghèo xa xôi phố chợ
Con gà lội cháo ngân nga...

  

More...

TRẦU MẸ

By lê nhật ánh

 

  Trầu vàng

  Mẹ bán chợ Đông

  Em mua trầu mẹ

  Đèo bồng lòng anh

  Chân quê

  Chiếc lá hiền lành

  Thương con!

  Mẹ vẫn trầu dành cho con

  Làm trai

  Con mãi đi hoài

  Ôi sao mắt mẹ!

  Dần phai mỗi ngày

 

  Vườn xưa

  Có mẹ chiều nay

  Mẹ ơi!

  Lòng mẹ

  Xếp hoài mến thương...

More...

GỌI

By lê nhật ánh

 

     

 Người ơi!

 Nắng đã lên đồi

 Giêng hai tôi gọi

 Qua trời Giêng hai

 Chiều đi!

 Theo những tàn phai

 Dấu yêu ở lại

 Thương ngày chiêm bao...

 

More...